Con bé đang lớn lên từng ngày, bắt đầu tập đi, rồi tập nói. Tôi ân hận đã không ở gần vợ tôi, tôi ân hận vì không biết vợ tôi bất chấp quả tim yếu đuối của mình để bào toàn cho con gái chúng tôi, tôi ân hận vì để cô ra đi trong cô đơn lạnh lẽo. Phim xet “DCM!”
Tôi không khỏi buột miệng chửi cái thời tiết vừa lạnh, vừa mưa này. Con gái tôi đang ngủ, nhẹ nhàng bế con lên và mặc lại cái áo phao dày cho con bé, rồi cuộn nó vào cái áo mưa cô Uyên vừa đưa, tôi chạy nhanh về nhà. Tôi bắt đầu quay lại xưởng sửa chữa nông cụ cơ khí của bố tôi hiện đang giao cho một người quen quản lý từ khi sức khỏe của bố tôi giảm xút do bị tai nạn giao thông. Được làm đúng chuyên môn của mình, tôi bắt đầu bỏ tâm huyết của mình vào cái xưởng của bố tôi, quy mô của xưởng cũng ngày một lớn và uy tín cũng dần vững vàng, chỉ sau hai năm kinh doanh hầu như máy móc nông nghiệp quanh huyện đều do xưởng của chúng tôi sữa chữa. Chứng kiến con bé thay đổi hàng ngày, dần làm tôi thoát khỏi cái không gian mà mình tạo ra, bắt đầu có những giao tiếp xã hội trở lại khi đẩy con bé ra khỏi nhà để tắm nắng, đi dạo. Chiều bà ngoại đến thăm con à? Mỗi lần như thế tôi lại mất ngủ, ngồi thẫn thờ hút thuốc cả đêm. Và chiếc máy cày cấy liên hợp mà tôi thiết kế và sản xuất bắt đầu được bán ra, chiếc máy nhỏ gọn, sử dụng động cơ của xe máy để làm động lực, có thể cày và cấy trên những thửa ruộng nhỏ nhất với những góc bờ đủ loại hình dạng của các khoảnh ruộng nhỏ.
